Những nhà thiết kế dày dạn kinh nghiệm nhất tập trung tại Tribeca để thảo luận về việc làm thế nào để xây dựng thế giới trong phim.

Các nhà thiết kế là những người nghệ sĩ làm công việc tạo ra những gì xuất hiện phía trước ống kính máy quay. Họ chế tạo thế giới cho nhân vật từ ván ép, vải và những vật liệu khác có nguồn gốc từ địa phương. Họ đọc kịch bản để từ đó hình dung ra kết cấu của thế giới. Từ những từ ngữ trên giấy, các nhà thiết kế xây dựng lên cả một vũ trụ riêng biệt cho bộ phim.

Tại liên hoan phim Tribeca 2017, trong một lớp chuyên sâu về Production và Costume Design, một nhóm các nhà thiết kế đã cùng nhau thảo luận về quy trình của họ. Được điều hành bởi Kweighbaye Kotee, người sáng lập Liên hoan phim Bushwick, các khách mời trong buổi nói chuyện gồm có: Anne Ross (production designer trong phim Lost in Translation, The Squid and the Whale), Scott Dougan (production designer cho phim Selma, Bridge of Spies), Kemal Harris (costume designer trong phim House of Cards), và M. Cassidy Mosher (costume designer của I Am Legend, Gossip Girl).

Dưới đây là những quan điểm mà chúng tôi cảm thấy thú vị từ cuộc nói chuyện.

“Đó là một nghề dựa trên kinh nghiệm. Bạn cần phải làm nhiều thì mới hiểu được nó cần gì.”

  1.    1. Đối xử với nhân vật như một cá nhân độc lập

Mosher nói về kinh nghiệm của mình trong việc thiết kế phục trang cho phim dài mới nhất của cô. “Với việc thừa nhận rằng, mỗi nhân vật – mỗi người – là một cá nhân độc lập, tôi phải tiếp cận mỗi nhân vật của mình theo một cách khách nhau. Bạn cần phải tìm hiểu sâu để hiểu được người đó. Tại sao họ lại mặc cái áo len này? Tại sao họ mặc màu này? Tại sao họ mặc quần jean thụng hoặc jean ôm? Cô ấy có nhã nhặn hơn không? Cô ta có thường che giấu bản chất thật của mình? Cô ta có mặc áo lót hay không? Đó là những đặc điểm thực sự tạo nên sự khác biệt cho nhân vật của bạn.”

Cô nói tiếp: “Đó là một trong những điều mà tôi thích khi chuyển từ thời trang sang điện ảnh. Mỗi nhân vật là một cá nhân độc lập. Đó là cách mà chúng ta sống trong cuộc đời thực.”

  1. 2. Thiết kế phải phục vụ cho câu chuyện

Ross làm việc trong bộ phim mới nhất của Sofia Coppola, lấy cảm hứng từ bộ phim The Beguiled năm 1971 của Clint Eastwood. Cô chia sẻ về quá trình làm việc của mình.

Cô nói: “Làm một bộ phim lấy bối cảnh ở thời kỳ trước, bạn thực sự phải cố gắng rất nhiều để khám phá về nhân vật của mình. Tôi đọc rất nhiều nhật ký từ những người phụ nữ sống ở miền Nam thời kỳ đó và tìm hiểu về cuộc sống của họ đã từng như thế nào. Nhưng thực sự, chúng tôi đã thực hiện tất cả nghiên cứu để có thể loại bỏ những thứ nhất định. Như là họ sẽ không dùng nhiều nến trong nhà mình vì họ không có nhiều tiền để chi cho những thứ như vậy. Nhưng chúng tôi đã quyết định, chỉ vì chúng tôi muốn dùng ánh sáng nến trong cảnh phim của mình, chúng tôi sẽ lờ đi sự thật này. Vì vậy, tôi nghĩ rằng, khi làm những bộ phim lấy bối cảnh những thời kỳ trước, bạn cần học hỏi nhiều điều nhất có thể, để biết được rằng bạn sẽ sử dụng điều gì và không sử dụng điều gì, bởi nó không phải là một bộ phim tài liệu. Bạn sẽ muốn sử dụng những gì có lợi cho câu chuyện của mình.”

“Chúng ta kể câu chuyện của mình thông qua cách chúng ta thiết kế các nhân vật.”

  1. 3. Học bằng cách bắt tay vào làm

Các nhà thiết kế kiên quyết khẳng định một điều rằng: Không ai trong số họ đang làm những việc mà bạn học được trong trường điện ảnh. Dougan nói: “Đó là một nghề đòi hỏi nhiều kinh nghiệm. Bạn phải bắt tay vào làm thì mới hiểu được rằng cần phải làm gì.”

Một trong những cách để tiến lên phía trước là kết bạn, Ross khuyến khích: “Kết bạn với những nhà thiết kế khác là một việc hay ho, bởi mỗi project đều khác nhau, và càng kết bạn với nhiều nhà thiết kế, bạn càng học hỏi được nhiều điều hơn. Kết bạn với những người làm công việc giống như bạn giúp bạn có cơ hội để hỏi những câu hỏi.”

Nhưng bạn phải làm điều này ngay từ đầu. Cô bổ sung: “Một khi bạn đã trở thành một nhà thiết kế, bạn sẽ không còn nhiều cơ hội làm việc với các nhà thiết kế khác nữa, bởi vì thường chỉ có một người đảm trách nhiệm vụ này trong một bộ phim. Vì vậy, những tình bạn mà bạn có được khi mới bắt đầu là một mạng lưới có giá trị.”

  1. 4. Thời trang là một công cụ kể chuyện

Trong thời trang, Harris nói: “Thời trang là một ảo tượng sáng tạo đẹp đẽ, và nó là thứ gì đó mà tất cả chúng ta đều có thể trải nghiệm trong cuộc sống hàng ngày. Điều tuyệt vời của thời trang là nó có khả năng kể chuyện. Bạn có thể kể câu chuyện của riêng mình thông qua những trang phục mà bạn mặc hàng ngày. Chúng ta kể câu chuyện của mình thông qua cách chúng ta trang phục cho nhân vật của mình. Không có một quy tắc mang tính đúng – sai, đó là việc bạn thức dậy vào mỗi buổi sáng và quyết định mặc gì, bạn muốn kể câu chuyện gì. Và bạn có thể thay đổi nó mỗi ngày.”

  1. 5. Thực tập và xây dựng một portfolio để bước vào ngành.

Mosher tốt nghiệp chuyên nghành thời trang, cô tham gia thiết kế phục trang cho phim tốt nghiệp của một người bạn ở NYU. Sau đó, cô tò mò muốn biết thêm. Mosher nhớ lại: “Tôi tốt nghiệp đại học và làm việc tại các hội chợ đường phố, và một cô gái thú vị đã ghé thăm gian hang của tôi vào một ngày đẹp trời. Cô ta là một người thiết kế phục trang.” Mosher đã hỏi rằng liệu cô ta có cần một người trợ lý hay không và khi cô ta nói rằng mình đã có trợ lý rồi, Mosher liền đề nghị được làm việc ở vị trí thực tập bán thời gian.

Mosher nói: “Và cô ấy đã đồng ý. Tôi khuyên bạn nên thực tập với bất kỳ ai, và làm tốt việc của mình như thể đó là một công việc được trả lương. Bạn có thể sẽ phải mất một khoảng thời gian đáng kể cho một vài đợt thực tập bán thời gian. Nhưng nếu bạn đủ chăm chỉ và cố gắng, cơ hội sẽ đến với bạn. Đó là điều mà tôi đã làm: Tôi thực tập cho người thiết kế phục trang đó, và sếp của cô ta đã mời tôi làm trợ lý cho ông ấy, và tôi có được ngày hôm nay.”

Harris nói: “Tôi làm rất nhiều công việc miễn phí, làm việc vào ngày cuối tuần, tiếp xúc các sinh viên ở trường thiết kế, các nhiếp ảnh gia trẻ tuổi và các công ty chuyên cung cấp người mẫu. Chúng tôi thực hiện các buổi chụp ảnh du kích. Chúng tôi cứ làm như vậy cho đến một ngày, một người nhiếp ảnh gia nói: “Hình của tôi được đăng lên một tờ báo địa phương, chúng ta hãy làm một bộ sưu tập thời trang nào.” Hoặc là “Sự kiện quảng cáo này đang diễn ra tại trung tâm thương mại.” Chúng tôi xây dựng portfolio của mình cho đến khi chúng tôi có thể tự hào về nó. Và tôi đã có xây dựng được một portfolio đáng kể để có thể bắt đầu tiếp cận với các agency.”

  1. 6. Các nhà sản xuất có thể giúp đỡ

Buổi thảo luận nói về mối quan hệ giữa các nhà thiết kế vơi các nhà sản xuất và cách mà họ có thể giúp đỡ – hoặc cũng có thể làm tổn thương – các nhà thiết kế của chúng ta.

Harris nói: “Kinh nghiệm hay ho nhất mà tôi có được là một nhà sản xuất sẽ giúp tôi theo sát mọi thay đổi. Chỉ cần bạn cầm lấy điện thoại và nói chuyện với họ.”

Vấn đề lớn nhất mà Mosher quan tâm là ngân sách. Cô nói: “Với tư cách là một người thiết kế thời trang, khi bạn bắt đầu một project, nếu bạn muốn có 3 sự lựa chọn, bạn cần có 3 lần ngân sách. Có thể bạn sẽ không dùng đến, nhưng sẽ có lúc bạn cần đến nó.”

Ross bổ sung thêm: “Khi bạn có một producer thực sự có kinh nghiệm, họ sẽ ngay lập tức biết được những thứ thuộc chi phí cố định và không thể cắt giảm được. Và thường khi bạn làm việc với những người ít kinh nghiệm hơn, họ chỉ tìm cách cắt giảm càng nhiều chi phí càng tốt. Ví dụ, nếu bạn biết có 3 diễn viên lớn tuổi tham gia bộ phim, và thời gian quay diễn ra trong mùa hè nóng nực, bạn cần phải chuẩn bị một lượng quần áo nhất định để đảm bảo rằng họ có đồ thay khi ra mồ hôi quá nhiều trong quá trình làm việc.”

  1. 7. Bạn phải biết cách chọn trợ lý cho mình

Để kết thúc buổi nói chuyện, các nhà thiết kế thảo luận về tầm quan trọng của một trợ lý chất lượng.

Ross nói: “Niềm đam mê, năng lượng tích cực, mong muốn tham gia vào công việc và luôn đúng giờ là những tố chất quan trọng mà bạn cần xét đến.”

Dougan cũng đồng ý với quan điểm này, rằng sự nhiệt tình là điều quan trọng. Anh nói: “Các kỹ năng sẽ đến sau đó.”

Mosher nói: “Những người không phàn nàn vì công việc cực nhọc là những người xứng đáng.”

Có một điều quan trong mà Ross quan tâm đến, đó là: “người ta phải sẵn sàng thừa nhận rằng mình không biết điều gì đó.”

Nguồn: No Film School