Bạn cần sử dụng bốn thành phần cơ bản sau đây để tạo ra một tiêu đề phim đẹp cho phần mở đầu

Tiêu đề phim tự bản thân nó đã là một tác phẩm nghệ thuật. Trong thực tế, nó thậm chí có thể được xem là một anh hùng thực sự trong kịch bản của bạn.

Video essay mới từ Cine Fix sẽ cung cấp cho bạn những thông tin chi tiết về những cảnh mở đầu phim đẹp nhất trong lịch sử điện ảnh. Sau khi xem xong video này, có thể bạn sẽ sẽ suy nghĩ lại về tầm quan trọng của tiêu đề phim, nó như một phần không thể thay thế trong tác phẩm của bạn.

Có bốn yếu tố về thị giác và kỹ thuật ảnh hưởng nhiều nhất đến việc thiết kế tiêu đề phim.

  1. Typography

Typography, hay cách sắp xếp các ký tự, là điều khác nhau chủ yếu giữa các tiêu đề phim, nhưng việc sử dụng nó có thể khiến cả bộ phim trở nên đáng nhớ. Bạn có thể thấy, nếu không có tiêu đề mang tính biểu tượng như vậy trong phần mở đầu, Star Wars hẳn đã không gây được nhiều ấn tượng đến thế.

CineFix đã nhấn mạnh việc chọn Gaspar Noe’s Enter the Void (2009) vào vị trí thứ 10 trong danh sách bởi Noe đã dùng cách xếp chữ rất táo bạo. Theo các nhà bình luận, “kiểu chữ được tô đậm, tươi sáng, chiết trung, thâm chí hơi thường và nhàm chán nhưng nó lại cho thấy sự cẩn trọng và tính toán chính xác, mang tính cá nhân sâu sắc, với mỗi tên riêng đều thể hiện được cá tính nhân vật.”

  1. Thiết kế đồ họa

Thiết kế đồ họa cũng bao gồm typography nhưng phức tạp hơn với các yếu tố về mặt thị giác khác như hình ảnh, độ nét. Các tiêu đề phim trong series James Bond là những điển hình trong thiết kế đồ họa xuất chúng – đó là lý do tại sao mà những tiêu đề đó trở thành các meme lan truyền rộng rãi trên internet. CineFix chọn Goldfinger ở vị trí số 9 trong bảng xếp hạng, bởi việc sáng tạo ra lớp phủ mang đầy tính điện ảnh và gợi nhiều liên tưởng. Những tiêu đề phim này đã làm được một trong những sứ mệnh quan trọng hàng đầu của nó, đó là thiết đặt tông chung cho bộ phim.

Tiêu đề của Goldfinger do Robert Brownjohn tạo ra, nhưng lại được Maurice Binder – người làm hầu hết các bộ phim trong series Bond, sở hữu 14 tiêu đề phim – .đứng tên. CineFix dành vị trí số 7 trong danh sách cho tiêu đề phim đầu tiên trong series Bond do Binder thực hiện là Dr. No (1962). Giải thích cho sự lựa chọn này, CineFix cho rằng: “Brownjohn có vẻ đã ghi lại được sự ngọt ngào, u uất, sự tuyệt vời, sự nam tính và bản chất thành thị của nhân vật Bond thông qua một mạng lưới các vòng tròn nhiều màu sắc mà không cần thêm bất cứ thứ gì khác, đó là kiểu thiết kế đồ họa đẹp nhất trong cả series.”

  1. Tính điện ảnh trong hình ảnh

Phần lớn các tiêu đề trong phần mở đầu không chỉ dùng thiết kế đồ họa. Đương nhiên, phần lớn sẽ có hình ảnh trong phim, những hình ảnh này không chỉ dùng để thiết đặt tông chung cho bộ phim mà còn thiết đặt các yếu tố trong câu chuyện chính. Một trong những cách tuyệt vời nhất để làm điều này – dùng bản thân nó để tạo tạo ra một lớp overlay lên chữ – là dùng những một cú máy dài (long take). Điều này được thực hiện rất đẹp trong vị trí thứ 6, Touch of Evil (1958), chúng ta theo máy quay suốt một cảnh phạm tội dài hơn 3 phút.

Hình ảnh mang tính điến ảnh cũng được dụng để thiết lập nghĩa đen cho một cảnh, như rất nhiều những bộ phim thực hiện ở New York đã làm, cho chung ta xem những hình ảnh thoáng qua của những biểu tượng thành phố. Các nhà bình luận mô tả cách việc này được thực hiện trong phim ở vị trí số 3 là Taxi Driver (1976) “Taxi Driver mở đầu bằng một tour du lịch quanh thành phố New York trong một đêm mưa ướt át, bức bối dài nhất trong điện ảnh.”

Nó cũng góp phần ghi nhận tầm quan trọng của âm nhạc trong phần mở đầu. “Đặt một bản nhạc jazz tuyệt vời của Bernard Herrmann sẽ có thể khiến bạn mong đợi một sequence đầy lãng mạn của một anh tài xế taxi ở New York, nhưng thay vào đó là một sự tương phản, đưa bạn nhảy vào thế giới của Travis Bickle với ánh nhìn đơn độc qua ống kính méo mó vào những thứ cặn bã bao quanh anh.”

Sự dự báo

Điều đặc biệt thú vị trong phần mở đầu của Taxi Driver là quá trình Chemtone dùng để tạo sa các hiệu ứng ánh sáng nhòe được sử dụng lại trong những cảnh cuối của phim, tạo ra một điềm báo.

Hình ảnh tiêu đề cũng có thể được dùng để dự báo mà không cần là một phần công khai trong câu chuyện, như vị trí thứ 5 trong Fight Club (1999), phim này sử dụng một hỗn hợp u tối của những hình ảnh của hệ thống dây thần kinh trong bộ não và cận cảnh những cảnh bạo lực rõ ràng để đưa chúng ta đến “nơi bắt đầu nghi ngờ nhữnh ảnh của sự thật trước khi chúng ta biết về nó một cách cụ thể.”

  1. Animation & CGI

Một kỹ thuật làm tiêu đề cổ điển thường bao gồm mỗi một trong ba yếu tố khác là amination hoặc CGI. Rất nhiều phim live-action được mở đầu với phần giới thiệu là một cảnh amination hoặc hybrid-animated. Nếu làm không tốt, nó sẽ có thể trở nên rất chán và sến, nhưng nếu làm tốt, nó sẽ mang đến cho người xem một thế giới điện ảnh tuyệt vời và đưa họ ra khỏi thế giới thực để đi vào bộ phim.

Ở vị trí thứ 8 trong bảng xếp hạng của CineFix, Catch Me if You Can (2002) là một ví dụ hoàn hảo về phong cách hoài cổ và bảng màu được sử dụng hoàn hảo để tạo ra một amination kể về một câu chuyện thu nhỏ của bộ phim. Thậm chí nó còn rất phù hợp với thẩm mỹ cổ điển của bộ phim, sequence là một cảnh hoạt hình vẽ tay trên giấy sau đó chép vào máy tính. Còn cách nào tốt hơn để thiết đặt tông chung cho bộ phim hơn cách này?

CGI thường dùng để tạo ra những hiệu ứng ngoạn mục, đặc biệt là trong phim được xếp ở vị trí thứ 3 trong danh sách là Lord of War (2005). CGI không tạo ra các sinh vật hay các vụ nổ ở đây, đúng hơn, nó cho phép cúng ta đi theo một shot POV đầy kịch tính trong cuộc hành trình của một viên đạn từ khi nó được bắn ra khỏi khẩu súng cho đến khi nó găm vào đầu của một nạn nhân bất ngờ.

Một vài những nhà thiết kế tiêu đề vĩ đại nhất đã thử kết hợp tất cả các yếu tốt trên, tiêu biểu là bộ phim ở vị trí số một: toàn bộ tác phẩm của Saul Bass, người đã tạo ra hơn 60 sequence mang tính biểu tượng, bao gồm Vertigo to Scorsese’s Goodfellas của Hitchcock.

Trong suốt lịch sử điện ảnh, có rất nhiều những cảnh mở đầu phim ấn tượng khác. Bạn yêu thích cái nào? Hãy cho chúng tôi biết trong phần bình luận ở dưới nhé!

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch